Tiết đầu tiên của ngày khai giảng là thời gian báo danh nhận lớp.
Gần đến giờ vào tiết hai, Lục Hằng đã ngồi ngay ngắn trong phòng học lớp 1/5, quan sát môi trường xung quanh.
Trong lớp kê hơn bốn mươi cái bàn, giờ đã có hơn ba mươi học sinh ngồi vào chỗ.
Thỉnh thoảng lại có phụ huynh vội vã dắt con đi vào từ cửa sau.
Lục Hằng ngồi ở dãy cuối nên liếc mắt là thấy ngay.
"Tớ là Siêu nhân!" Đám học sinh đến sớm đang nô đùa ầm ĩ, quậy tung cả lên.
Dù sao trong mắt Lục Hằng, tụi nhỏ này rất tràn trề sức sống, thậm chí hắn cũng bị sự ngây thơ ấy lây nhiễm, bỗng nảy ra ý định "hành gà" chơi đùa cùng chúng.
'Lạ thật đấy...' Cảm nhận được bản thân bị tụi nhỏ đồng hóa, Lục Hằng chợt nghĩ đến một vấn đề mang tính triết học.
'Rốt cuộc là tuổi tâm lý quyết định hành vi, hay hoàn cảnh và áp lực cuộc sống ảnh hưởng đến tuổi tâm lý?
Giống như mình bây giờ, tính ra đã sống ngót nghét trăm tuổi, thế mà vẫn có tâm lý ham chơi của con nít.
Chẳng lẽ đây chính là "Đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên"?'
Lục Hằng thầm lắc đầu.
'Dù mình vẫn mang tâm lý thiếu niên, nhưng điểm hơn tụi nó duy nhất là sự kiềm chế.
Sự kiềm chế giúp mình ngồi yên một chỗ, không hùa theo chúng nó đánh lộn nô đùa.
Nhưng... nói thế cũng không hoàn toàn đúng.
Nếu mình chắc chắn bản thân có thể chuyển sinh vô hạn, hơn nữa kiếp này lại không có nhiều áp lực môi trường đến thế.
Vậy thì...'
Lục Hằng đưa mắt nhìn cậu bạn cách đó không xa đang tạo dáng 'tuyệt chiêu cuối của Siêu nhân'.
'Vậy thì kiềm chế cái chó gì nữa? Bố mày cũng là 'Siêu nhân'!
Tại sao mình cứ phải gồng lên tỏ vẻ trưởng thành chứ?
Ai quy định đàn ông một trăm tuổi là bắt buộc phải chững chạc?
Mình sống cho chính mình, chứ không phải sống theo sự chỉ bảo hay quy định của người khác.'
Tuy Lục Hằng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ 'sự trưởng thành của tuổi tâm lý' là gì, nhưng ít nhất hắn đã thông suốt một điều: hắn sống vì bản thân mình.
Trong lúc Lục Hằng còn mải suy ngẫm mấy vấn đề triết học này, tiếng chuông 'reng reng' vào lớp cũng vang lên khắp trường.
Đám học sinh đang nô đùa xung quanh dần yên ắng lại, tự tìm về chỗ ngồi của mình.
Khoảng mười mấy giây sau, một giáo viên từ bên ngoài bước vào.
Tiết này là môn Ngữ văn.
Lục Hằng không định lấy Ngữ văn làm điểm đột phá nên cũng chẳng bận tâm, hắn không nghe giảng mà tập trung củng cố lại kiến thức từ mấy kiếp trước.
Trong giờ học, thỉnh thoảng vẫn có vài học sinh đi muộn được phụ huynh đưa tới.
Nhưng tất cả đều không làm phiền được Lục Hằng.
Mỗi khi ôn tập và học hỏi, hắn gần như luôn ở trong trạng thái 'thả hồn trên mây'.
Reng reng reng~
Lục Hằng mải nhớ lại kiến thức, chẳng hề hay biết đã hết tiết từ lúc nào.
Rồi tiếng chuông 'reng reng' lại vang lên báo hiệu vào tiết.
Tiết này là môn Toán.
Chỉ là lúc này Lục Hằng tình cờ nhớ tới một điểm kiến thức Sinh học, hắn đang mải củng cố lại trí nhớ nên chẳng rảnh bận tâm tới việc khác.
"Các em, hôm nay chúng ta sẽ học..."
Thầy giáo dạy Toán là một người đàn ông trung niên vóc dáng hơi đậm người, cắt tóc húi cua, mắt một mí và đeo kính.
Thầy ăn nói rất dứt khoát và nghiêm khắc, khiến nhiều học sinh trong lớp phát sợ.
Bởi vì hở tí là thầy lại bắt học sinh: "Đứng dậy! Ra góc cuối lớp đứng phạt!"
Còn Lục Hằng, trong mắt tất cả thầy cô và bạn bè, hắn chỉ là một người cực kỳ trầm lặng và hết sức bình thường.Hắn được xem như một đứa khá mờ nhạt trong lớp.
Nhưng lần này, lúc thầy dạy Toán bắt nhịp cho cả lớp đọc bảng "cộng trừ trong phạm vi 100", ông lại phát hiện cậu nhóc mờ nhạt này không đọc theo như mọi khi, mà đang ngồi ngẩn người ra.
Thấy Lục Hằng không đọc bài mà cứ ngồi thất thần, vài bạn học thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn rồi xì xào to nhỏ với bạn cùng bàn.
Trẻ con vốn ham chơi, lại thấy Lục Hằng như thế.
Một vài đứa cũng đâm ra chểnh mảng chẳng buồn đọc nữa.
Thầy dạy Toán vốn có tính hơi nóng nảy, thấy cảnh này đương nhiên là không nhịn nổi.
"Lục Hằng!"
Thầy Lý quát gắt một tiếng, cắt ngang những giọng đọc bài non nớt của đám học sinh.
Lục Hằng từ từ hoàn hồn, vẻ mặt vẫn còn hơi ngơ ngác nhìn thầy Lý trên bục giảng: "Thưa thầy, thầy gọi em ạ?"
"Tôi gọi em?" Thầy Lý tức đến bật cười: "Em còn không biết vì sao tôi gọi em à?"
Lục Hằng đúng là không biết thật, vì ban nãy hắn đang mải nhẩm lại mấy cái "thí nghiệm vi sinh vật" của môn Sinh học đại học.
Kiếp này, Lục Hằng dự định sẽ học chuyên sâu về tối ưu hóa AI, cùng với các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh thông thường, cố gắng lấy thêm vài tấm bằng thạc sĩ.
"Lục Hằng..." Cậu bạn cùng bàn thấy hắn ngơ ngác thì rất trượng nghĩa nhắc nhỏ: "Vừa nãy thầy bảo bọn mình đọc 2 + 2 = 4, 2 + 3 = 5... nhưng cậu không đọc, thầy lườm cậu mấy lần rồi đấy."
'À, hóa ra là cộng trừ trong phạm vi một trăm.' Lục Hằng đã hiểu ra, bèn thành thật nói với người thầy đang bực bội: "Thưa thầy, mấy cái này em biết hết rồi ạ."
Đã định thể hiện học vấn thì chọn ngày chẳng bằng nhân tiện hôm nay, cứ bắt đầu từ bây giờ luôn vậy.
Dù sao cũng bị thầy gọi tên rồi.
Lục Hằng định nhân cơ hội này thể hiện một phen trước mặt thầy.
Ví dụ như thầy đặt câu hỏi, hắn sẽ đáp lại trong vòng một nốt nhạc, sau đó từ từ dẫn dắt đến những kiến thức Toán học cao siêu hơn.
Có điều, khi nghe Lục Hằng "ra vẻ khôn lỏi", sắc mặt thầy Lý lập tức sầm lại, càng thêm tức giận: "Em biết rồi? Em biết rồi thì có quyền làm ảnh hưởng đến việc đọc bài của các bạn khác à?
Em có quyền phá hoại bầu không khí học tập của lớp sao?
Đứng dậy! Ra cuối lớp đứng phạt cho tôi!"
Thầy Lý biết thừa lực học Toán của Lục Hằng rất bình thường, bài thi cuối kỳ trước phần cộng trừ còn làm sai mất mấy câu.
Cho nên thầy Lý không tin, chỉ nghĩ Lục Hằng đang giở thói khôn vặt.
Hơn nữa, dù có biết thật đi chăng nữa thì cũng không được phép làm ảnh hưởng đến môi trường học tập chung của cả lớp.
'Mình cứ tưởng thầy sẽ đặt câu hỏi kiểm tra...' Nghe thầy Lý bắt đi phạt đứng, Lục Hằng thoáng im lặng, cảm thấy kịch bản này có gì đó sai sai, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn đứng dậy đi xuống cuối lớp.
Bởi vì nghe thầy nói thế, đúng là hắn đã làm sai thật.
Lục Hằng không phủ nhận lỗi lầm của bản thân.
Hắn cũng chẳng buồn ngụy biện kiểu: 'Người ta không học thì liên quan quái gì đến mình?'
Lục Hằng đã làm con nít qua ba kiếp, hắn hiểu rất rõ từng lời nói và hành động của người khác thực sự có thể tác động đến tâm tính hiếu động của trẻ nhỏ.
Còn những bạn học khác khi thấy Lục Hằng bị phạt đứng ở cuối lớp, không những không cười cợt mà trái lại còn nơm nớp lo sợ.
Tụi nhỏ đều rất sợ sự nghiêm khắc của thầy Lý.
Bởi vì ngoài việc phạt đứng, thầy Lý còn hở tí là "mời phụ huynh".
"Được rồi, chúng ta tiếp tục đọc bài." Sau khi nhanh chóng "xử lý" xong Lục Hằng, thầy Lý không hề lãng phí thời gian, lập tức đưa các học sinh khác quay lại với việc đọc thuộc lòng.
Trước khi làm giáo viên, thầy Lý từng đi lính vài năm, điều ông coi trọng nhất chính là "phát hiện vấn đề" và "hiệu suất xử lý".Mười mấy phút trôi qua, sau khi cả lớp đọc xong bảng cộng trừ, tiết học bước vào khoảng thời gian tự học và thư giãn.
Tiết học lúc này chỉ còn lại năm phút.
Đám học sinh bắt đầu xì xào bàn tán về mấy chương trình tivi và trò chơi điện tử, tiếng ồn cũng dần to hơn.
Nhưng đây là khoảng thời gian thư giãn đặc thù của học sinh lớp một.
Thầy Lý cũng không quản nhiều, chỉ cần bọn trẻ không la hét ầm ĩ hay tự ý rời khỏi chỗ ngồi là được.
Cùng lúc đó.
Thầy Lý liếc nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó mới đưa mắt nhìn về phía Lục Hằng đang đứng phạt ở cuối lớp.
"Lục Hằng."
Sắc mặt thầy Lý lúc này đã dịu đi nhiều, nhưng giọng điệu vẫn có phần nghiêm khắc: "Em bảo em thuộc hết bảng cộng trừ rồi đúng không?"
"Vâng ạ." Lục Hằng thẳng thắn thừa nhận.
"Được." Thầy Lý cũng nổi hứng: "Để tôi kiểm tra em, nếu trả lời đúng thì về chỗ.
Còn nếu sai, chép phạt bảng cộng trừ trong phạm vi một trăm ba lần cho tôi."
Nghe thầy Lý đưa ra thử thách.
Ánh mắt hiếu động của đám học sinh vô thức đảo qua đảo lại giữa Lục Hằng và thầy giáo.
Bọn trẻ cũng tò mò và háo hức, muốn xem Lục Hằng có được về chỗ ngồi hay không.
"Vâng ạ." Thấy bài kiểm tra đến rồi, trong lòng Lục Hằng cũng lập tức tràn đầy mong đợi.
Bản thân cặm cụi 'tích lũy qua năm đời', chẳng phải chỉ chờ một màn 'hỏi gì đáp nấy chuẩn thiên tài' như thế này sao?
"Chuẩn bị nhé."
Thầy Lý lại nhìn mặt đồng hồ, tùy ý chọn mấy con số trên đó:
"Câu thứ nhất: 12 + 5."
"17 ạ." Lục Hằng đáp ngay tức khắc.
"Đúng." Thầy Lý thấy chuyện này rất bình thường: "24 + 12."
"36 ạ." Lục Hằng không hề khựng lại chút nào.
"Đỉnh quá..." Vài đứa học sinh buột miệng xuýt xoa, vô cùng ngưỡng mộ sự 'thông minh' của Lục Hằng.
Những lời khen này lại khiến mấy đứa học giỏi trong lớp cảm thấy không phục.
Thầy Lý vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nhưng lại đưa ra một phép cộng có nhớ: "6 + 17?"
"23 ạ." Vẻ mặt Lục Hằng vô cùng thoải mái, dường như còn đang ngầm ra hiệu: 'Thầy cho câu nào khó hơn chút đi?'
Thầy Lý liền dứt khoát ra đề: "87 - 39 - 21?"
Thầy vừa dứt lời, vài đứa tự nhận mình thông minh đã bắt đầu nhẩm tính trong đầu, định bụng sẽ hô to đáp án trước để lấn lướt Lục Hằng.
Vài đứa khác vội vàng lấy bút, muốn đặt tính nháp ra vở.
Thế nhưng, khi mấy đứa 'thông minh' kia chỉ vừa mới bắt đầu nhẩm, khi ngòi bút của mấy đứa kia còn chưa kịp chạm xuống mặt giấy.
"27 ạ."
Lục Hằng vẫn đáp ngay tắp lự.
"Tốt lắm." Thấy Lục Hằng thực sự biết làm, sắc mặt thầy Lý tươi tỉnh hơn hẳn, định cho hắn về chỗ ngồi.
Có điều, khi thấy ánh mắt của cả lớp cứ đảo liên tục giữa mình và Lục Hằng, máu hiếu thắng cùng sự tò mò trong lòng thầy Lý bỗng trỗi dậy, ông lại muốn ra thêm vài câu 'khó hơn một chút'.
Nhưng trước khi ra đề, thầy Lý vẫn hỏi trước: "Lục Hằng, em biết phép nhân chia chưa?"
"Phép nhân á?" Vài đứa học sinh nhanh nhảu kêu lên.
"Thầy định ra phép nhân sao? Có phải là cái bài 1 nhân 1 bằng 1 không?"
"Đợt nghỉ đông vừa rồi, mẹ tớ cũng bắt tớ học thuộc bảng cửu chương..."
Cả lớp xôn xao bàn tán.
Còn Lục Hằng thì nhìn thẳng vào thầy Lý, không nói là biết hay không, chỉ bình tĩnh đáp: "Thưa thầy, mời thầy ra đề ạ.""Tốt lắm!" Thấy ánh mắt tự tin của Lục Hằng, thầy Lý khẽ mỉm cười, đồng thời ra hiệu cho những học sinh khác: "Các em cũng có thể cùng làm nhé."
Lúc nãy thấy nhiều em học sinh cặm cụi nháp bài, thầy Lý cảm thấy thời điểm hiện tại rất thích hợp để khuấy động không khí học tập.
Từ đầu đến cuối, mục đích của thầy Lý vốn không phải là làm khó Lục Hằng, mà là muốn khơi dậy hứng thú học tập của cả lớp.
"Câu thứ nhất: 7 x 8?"
Thầy vừa dứt lời, phần lớn học sinh đã rục rịch chuẩn bị tranh đáp án.
"56 ạ." Lục Hằng không cần suy nghĩ mà đọc ngay đáp án, đồng thời nói thêm: "Thưa thầy, thầy có thể cho câu khó hơn một chút ạ."
"Khó hơn một chút sao?" Thầy Lý càng thêm hứng thú trước 'lời thách thức' của cậu học trò nhỏ: "Được thôi, cả lớp cùng nghe câu thứ hai nhé.
3 x 9 x 2?"



